Hanoi Nhà

Có lẽ đây là lần đầu tiên, Elemental được thoả mãn và đắm mình trong dòng chảy đương đại. Hà Nội, không còn là một nơi chốn, nó đã trở thành một cảm thức thẩm mỹ đi cùng con người trong suốt những thế hệ với những câu chuyện của riêng nó. Một thành phố Bắc Bộ đã đi qua bao thăng trầm, mất mát vẫn luôn si mê kiếm tìm những điều đẹp đẽ, giản dị mà thanh cao. Ký ức về vùng đất này đến từ những cá nhân trải qua nó, kể lại, yêu mến và thế hệ sau khi được nghe dần biến nó thành một thể nghiệm, một cõi viễn mơ.

Trong ký ức đó thì thực tại trở nên mờ nhạt, sự tưởng tưởng cứ phát triển vô tận, lãng đãng vẽ ra cả ánh sáng, âm thanh, cả không khí, cả mùi hương, toả ra từ một căn nhà nào đó bên những phố hàng, nơi có những tấm lụa thêu, khăn vấn, tiếng đàn tranh và bình hoa loa kèn.

Nếu hỏi rằng đây là style gì thì có lẽ chúng tôi thật khó trả lời, vì nó đơn giản đến từ chúng ta và thuộc về chúng ta, khi vẻ đẹp ấy trở thành một đề bài để khai thác và cảm hứng, Elemental đã vội vàng ôm lấy, đắm chìm và tận hưởng. Tín ngưỡng và thói quen thờ phụng trong một căn nhà của người Bắc Bộ luôn được đặt vấn đề hàng đầu, những khung gỗ trường kỷ được nhặt lên sau những tàn hoại của thời gian, những hoạ tiết thủ công đặc trưng của những làng nghề, ít nhiều đến từ cùng một thế giới dĩ vãng, cùng một đời sống, gồng gành và cống hiến.

Như thế, ký ức về Hà Nội đã thở thành một loại di sản, một đề tài hay một kho lưu trữ mỹ cảm thật to lớn và không có gì ngạc nhiên khi giờ đây, những nhà thiết kế trẻ quay lại, bước vào và tiếp tục sáng tạo để mang cái đẹp không chân xác ấy đến gần hơn, cảm nhận rõ hơn, dù là đang tỉnh hay đang mơ…

  • Vị trí: HatecoLaroma
  • Thiết kế và thi công: Elemental
  • Ảnh: Đỗ Sỹ